Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Ngọc Tuyết
Đăng bởi Ngọc Tuyết vào Hôm nay 14:29
Tháng mười một
trăng
thắp
mặt gương huyền hoặc
soi vũng người
lấp loáng bọt sân si
ta ướp vai vào ánh sáng nhu mì
nghe hương cau xước ngang dòng kinh niệm.
Hương hoa cau ủ dồn lời khấn mỏng
chở mơ màng bay vắt chéo hư không
những đoá môi khép
giữ vạn bão lòng
để lời khấn trong ngực
suối thầm gột rửa.
Kẻ hành hương quỳ xin đời nhung lụa
ta nương chùa cởi trút gánh đa đoan
bỏ lại sau lưng nhịp thở hoang tàn
mạch suối tràn
rịn từ sườn đá lạnh.
Trăng mười lăm rót bàng hoàng buốt thắt
sáng đến tưởng chừng chạm rách thịt da
ta nhắm mắt
nếm ánh nguyệt tuôn qua
tẩy trắng sáng những hình hài chắp vá.
Khói – hoa cau ủ tê lồng ngực mỏng
lỏng vòng tay ngậm nguyệt buốt vành môi
sáng đến mức soi thủng nhịp luân hồi
ta trong suốt...
trượt khỏi tay…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.