Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Ngọc Tuyết
Đăng bởi Ngọc Tuyết vào Hôm nay 22:03
Da trời xanh tận chân trời
“Da cam” cam chịu mấy đời “quái nhân”
tìm vào khoa học giải phân
di căn loài chuột mười lần chưa phai
Tôi mang nghiệp tội hình hài
cha còn một “cẳng” lệch vai gánh buồn
“khai hoang” tận diệt cội nguồn
nhớ đêm rừng cháy - chiến trường sục sôi
người con Tổ quốc chết ngồi
chết – không bom đạn - ngực bồi khói “Cam”
mở trừng con mắt Việt Nam
những vành đai úa sắc vàng phiêu diêu
quê hương lảo đảo cánh diều
ai cầm công lý thủ tiêu dân thường
mẹ thầm quẩy gánh tai ương
những khuya nước mắt ngược nguồn nuốt vô
nỗi buồn thấm đẫm ước mơ
cụng đau cựa đắng cuộn xô cuộc người
lũng đời gió rách muôn nơi
mẹ đau như đẻ suốt đời chỏng chơ
chín tầng địa ngục xác xơ
đèn trời chưa thắp giấc mơ bình thường…
Tôi song hành với thê lương
da – thân – cá sấu là phường “quái nhân”
chiêm bao thấy cũng ngại ngần
và đau như thể người trần chưa đau
chiến tranh đổ tội lên đầu
làm sao tôi biết khẩn cầu khi sinh
mở choàng mắt thấy điêu linh
ngụ ngôn con “Sấu” xập xình bùn non
tôi ngồi so dáng từng con
so tâm hồn rạt đùn mòn tứ chi
hỏi người vô cảm lương tri
nhìn tôi người sẽ nghĩ gì “chiến tranh”…?!
Tôi ôm nước mắt để dành.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.