Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Ngọc Tuyết
Đăng bởi Ngọc Tuyết vào Hôm nay 21:54
Khói nhang bay tận sơn khê
con nương sợi khói muốn về cố hương
về tìm cuống rốn sau vườn
mang theo bớt lạnh dặm đường con qua
đêm nay con lại nhớ nhà
cuồng chân chạy miết không qua cánh rừng
mới hay trong cõi vô chừng
linh hồn mọc nấm lên từng mộ bia
nắng đổ cặn
mưa dầm chia
thân cò tổ ướt
mẹ khuya chong đèn
bao tia hy vọng mẹ nhen
từng cây nhang cuộn khói đen mắt chờ…
Đêm nay núi cũng ngủ mơ
Trường Sơn xương trắng bài thơ bi-hùng
chiến tranh uỷ nhiệm lòng trung
hiến thân Tổ quốc hào hùng anh linh
Mẹ ơi!
con đã quên mình
xin thôi những buổi bình minh
mẹ buồn…
con vào cõi đất rung chuông
ngụ cư
dẫu phải thiêng đường mẹ ơi!
lắng từ giọt máu đã rơi
giấc mơ trũng mắt gạn lời - trống trơn
núi rừng ú ớ
van lơn
Bao nhiêu dấu hỏi
đền ơn
chỗ nằm…???
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.