Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Minh Dũng
Đăng bởi Nguyễn Minh Dũng vào 30/09/2023 22:44
Đời anh xao xác, thơ ngơ ngác
Nên với nhân gian chẳng mộng nhiều
Một thuở lang thang như mây bạc
Rồi bỗng quạnh hiu đứng đợi chiều
Dẫu biết trái tim còn ngây dại
Mà mắt môi kia có dám nhìn
Sợ lắm trời hay mưa nắng ấy
Sợ người vô ý cứ mần thinh
Ôi kiếp phù sinh là hạt bụi
Vấn vít phù du gót trâm anh
Sờn mấy nhịp cầu soi hờn tủi
Vết thương trong ngực chữa chưa lành
Đời anh vẫn vậy, thơ vẫn thế
Không thể bứt ra khỏi chữ buồn
Em ơi, dâu bể màu giọt lệ
Rơi xuống trăm năm khuất ngọn nguồn
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.