Con trở về tháng Ba chạm ngày sông vắng nước
Nghẹn đôi bờ hoa Giêng Giếng vàng đau
Đã bao năm rồi, con giờ tóc trắng
Mà sông vẫn hiền như phía mẹ chờ con
Con đã đi những tháng năm thiêu thân cùng ước vọng
Gió tha hương đanh lại một kiếp người
Bao mê lộ khép vào cơn mê sảng
May có sông này buộc con với quê hương
Như dây rốn nối đời con với mẹ
Con trở về bên sông nương tựa vào vĩnh cửu
Bên mẹ giờ chỉ cỏ mộ mà thôi
Nhưng mẹ và sông đã vỗ về, an ủi
Nên đời này con chưa nói lời đau
Đi qua tháng năm, con như người sống sót
Những uẩn ức cuộc đời không đầu độc được lòng con
Nhưng khi trở về bên sông và mẹ
Con chợt khóc oà như nước vỡ tháng Ba
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.