Em rời đi với đầm maxi và khăn voan kiêu hãnh
Ngỡ như mùa cũng tha hương với em
Cánh đồng đói heo may
Triền đê đói cỏ
Anh cồn cào cơn đói lá mùa thu
Không thể như dòng sông dâng lên buộc em vào xứ sở
Anh chỉ là cơn gió lỗi mùa ngơ ngác thổi vườn hoang
Giờ thì chẳng còn kịp nữa
Dẫu anh gom đến le lói sau cùng
Hai ta đã ở hai đầu ước vọng
Câu thơ ngân lên ráo hoảnh mắt người
Đi qua tháng năm
Anh không thể nào cắt nghĩa được phút giây lầm lỗi
Có lẽ nào ta lạc mất đời nhau
Để giờ xa em anh dẫm vào bóng lẻ
Với nỗi buồn soi gương
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.