Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích
Đăng bởi Nguyễn Lãm Thắng vào 19/11/2008 06:12

Anh gom cô đơn nối lại những giọt buồn
trong đôi mắt chiêm bao của từng đêm giông bão
cái rét gánh tương tư về trong lảo đảo
từng giọt mưa trò chuyện với cơn mê

Đã vắng tanh không tiếng guốc em về
mầm tóc ngủ quên trên vầng trán héo
tiếng đàn buông chùng ngón tay xiêu vẹo
kỷ niệm nào thao thức giấc môi thơm

Anh đã bỏ những ngày lặn lội áo cơm
đôi mắt quầng thâm bờ đêm trăn trở
đã vứt đa mang mà đời chưa dứt nợ
có cảm thông nào không nẻ hạt thương vay!?


Không có em, anh vẫn sống đêm nay
vòng tay lỏng rủ khuya về khất thực
anh vẫn đợi mùa xuân về trong ngực
nhưng tin yêu đã hóa bãi hoang rồi

Đêm nay về chỉ có một anh thôi
ly rượu đắng bởi không mời em được
lũ dế ngoài hiên khóc gì mà não nuột
dăm tiếng buồn rao bán chẳng ai mua

Anh hiểu thủy chung không phải trò đùa
nhưng gió vẫn rít bài ca trống vắng
vẫn nghênh ngang đi qua miền thinh lặng
đem vô cùng cuốn hạnh phúc mong manh

Những ngón gầy ngun ngút đêm xanh
anh hái thanh âm xuâu thành chuỗi hạt
ngoài kia loài mưa vẫn hát
trong phòng khuya anh nhốt một chỗ ngồi

Con nhện giăng tơ để rớt những bồi hồi
không vá được những vòng tròn hoài niệm
ngỡ là quên cơ hồ tìm kiếm
một tiếng đêm ngầm ngập buốt tim người.