Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi Nguyễn Lãm Thắng vào 13/10/2016 22:10, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Lãm Thắng vào 26/11/2016 21:31

Ta về, ngồi, một góc đêm
Đen thui, như thể ngày em có chồng
Ngoài trời, có vẻ mênh mông
Nhưng dòm qua, vẫn thấy không bình thường

Chẳng nhìn ra, được con đường
Nhưng nghe, là biết môi trường rất đen
Ngỡ lạ lẫm, mà rất quen
Nghe ho, lại nhớ mùi hen suyễn rồi

Lũ ve khóc, chẳng nghỉ ngơi
Giống như sắp sửa đất trời đưa tang
Ta về, thắp một que nhang
Cắm ngay giữa ngả ba đàng, rồi đi!