Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Huy Hoàng » Một thời tôi từng có (2012)
Đăng bởi hongha83 vào 12/04/2025 12:55
Rồi con biết nói thế nào với mẹ
Khi bước chân dừng lại trước hiên nhà
Cửa không khép, chiều cuối đông buốt giá
Mẹ mỏi mòn bên bếp lửa trông ra
Con trở về với trái tim thương tích
Không chiến công, không vó ngựa vinh quang
Tuổi trai trẻ đã vô tình đánh mất
Phía sau lưng, gió bụi những con đường
Con dốc hết cuộc đời cho canh bạc
Tìm vận may hoang tưởng một cánh buồm
Sóng xô đẩy xa bờ không kịp nữa
Nản mái chèo, phó mặc giữa trùng dương
Rồi con biết nói thế nào với mẹ
Với quê hương về những vết thương lòng
Nỗi đen bạc của nhân tình thế thái
Cảnh phù vân, nay còn đó, mai không
Con mang nợ với đường làng, ngõ xóm
Nơi cho con chập chững bước ban đầu
Với ruộng lúa nồng nàn mùi đất ải
Với mảnh vườn ngan ngát nở hoa cau
Con mang nợ với bà con, cô bác
Những người thân chưa đủ bát cơm đầy
Với bè bạn bỏ mình nơi trận mạc
Miền vĩnh hằng vắng cả khói hương bay
Dù có muốn quay lưng hay chối bỏ
Mảnh lòng con sao dứt nổi với đời
Con đã thấm đến tận cùng đau đớn
Đến không còn nước mắt để tuôn rơi
Con mang tội muôn ngàn lần với mẹ
Khi mái tranh mưa vẫn dột tứ bề
Mỗi đêm ngủ canh ngọn đèn phấp phỏng
Che bên này lại sợ gió bên kia
Con chẳng dám than thân cùng trách phận
Mặc thế gian vinh hiển với sang giàu
Chỉ xin được bình yên ngồi bên mẹ
Cời than hồng cháy đỏ những đêm thâu
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.