Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 11/04/2025 21:26, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 11/04/2025 21:27

Chưa kịp đặt chiếc ba lô xuống cỏ
Người gác bến dang tay: ông trở lại nước Nga
Nếu ông muốn, ngày mai tôi rảnh
Chúng ta cùng câu cá ở Volga!


Mỗi khi đến với dòng sông bát ngát
Nước Volga như biển lớn muôn trùng
Luôn cảm thấy mình lạc loài, bé nhỏ
Như lẫn vào vô tận, giữa không trung

Vốc ngụm nước, chỉ với sông, than thở
Đất quê hương cách biệt mấy năm ròng
Bất đắc dĩ đóng vai người lữ thứ
Mang nỗi buồn để sánh với mênh mông

Con tàu trắng đã neo vào bến cảng
Chuyến dài ngày, kỳ nghỉ tận Trung Nga
Những giọt lệ, những đoá hoa đưa vẫy
Tôi thừa ra, kẻ xa xứ, không nhà...

Chẳng ai đợi tôi, chẳng ai tôi đón đợi
Chốn phồn hoa đâu dành để cho mình
Niềm vui thú, cảnh tưng bừng lễ hội
Luôn xa vời với cơm áo mưu sinh

Lòng lữ thứ gửi con tàu khói toả
Hồn mơ theo những tà áo xa dần
Những mái tóc tung vàng bay ngược gió
Tiếng phong cầm trên sóng bạc vang ngân

Con tàu trắng đã chỉ còn chấm nhỏ
Cánh buồm hoà trong sắc thắm hoàng hôn
Tôi ngồi lại giữa bốn bề mây nước
Với Volga man mác nỗi u buồn


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]