Nếu một mai em thấm mệt vì yêu
Hãy cứ đi tìm một phương trời mới
Nơi nắng ấm sẽ vỗ về mời gọi
Trao cho em những mật ngọt dư hương...
Hơn tất cả những gì ta đã có.
Nếu một mai đôi tay em rã rời
Hãy buông lơi như chưa từng gắn bó
Hãy cứ bước về phía vườn hoa rực rỡ
Nơi gót chân mềm không vướng bận ưu tư.
Phía sau em, anh chọn kiếp cằn khô
Cô đơn giữa cánh đồng lau lách trắng
Anh ở lại với gốc cằn, sỏi đá
Gom cô đơn hoá thành đá bình yên.
Anh sẽ chẳng níu tay, chẳng lời thề thốt
Lặng lẽ chờ một ngày em trở lại
Ngày mây trắng dệt lối về cuối ngõ
Cỏ lau xưa lại thắp trắng chân trời.
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.