Chén đắng cạn rồi, bóng ngả tây
Khói mờ quyện lẫn gió heo mây
Chút duyên sót lại bên thềm cũ
Rót nửa vầng trăng, rớt xuống đầy.
Gió lướt qua rèm, mộng thoáng lay
Ngỡ người xưa cũ ghé chốn này
Thôi thì gác lại bao sầu muộn
Cùng nhấp ly bôi trọn kiếp này.
Nậm sứ, be sành, mấy mà say
Lưng ong nào chẳng khít vòng tay
Tuềnh toàng son phấn cho vui mắt
Khen ai khéo nặn dáng xuân này.
Từ thuở thiếu thời lòng vốn khép
Xin hoa đừng vãn, bướm đừng bay
Nghêu ngao hắng giọng đôi câu cũ
Tình vẫn nguyên hương, rượu vẫn đầy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.