Nhóc yêu à…
Rồi một ngày anh sẽ rời đi,
Đứng bên ni, em có còn là cô gái nhỏ?
Có còn giữ nụ cười ngây thơ trong gió
Hay lệ sầu làm ướt mắt môi em?
Nhớ độ nào, khi ta mới vừa quen,
Giọng em rất nhẹ
Một cơn gió thoảng qua cũng át cả tiếng mình,
Anh cười khẽ: “Nhóc sao quá đỗi hiền...”
Nhưng đời đâu chỉ là những khoảng lặng,
Chỉ có nắng vàng, mưa và gió hiền hoà
Cuộc đời còn có cả bão tố lẫn phong ba,
Để thử thách lòng ta, rèn sắt đá thành hoa.
Anh là con thuyền bến bờ không đón đợi
Em là ngọn gió đẩy thuyền anh ra khơi
Sóng sẽ cuốn anh về những miền đất xa xôi
Gió sẽ chỉ cho thuyền nơi đâu là bến.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.