Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 12/04/2025 05:32

Tặng Chi

Rồi ngày mai em đi
căn nhà cũ thẫn thờ để đó
cửa khoá kín hay là khung cửa ngỏ
có còn gì phấp phỏng nữa đâu!

Rồi những chiều mưa hàng chục năm sau
đôi mắt nào đăm đăm ngóng đợi
những sớm nắng mặt trời chiếu rọi
sẽ bừng lên khuôn mặt người nào?

Anh còn qua đây
song lạ lẫm câu chào
hoa trước ngõ sẽ vì ai mà nở
cánh hoa ấy có tượng hình trái tim xa xứ
hay biết rõ lòng em nên úa tự bây giờ?

Ti-gôn ơi, sinh ra đời vốn để là hoa
sao chỉ báo những điều tan vỡ
sao cứ cháy lên màu đỏ
khiến càng đau anh?

Rồi những khuya về đường phố ngát trăng thanh
cây đàn cũ bàn tay nào so dây nắn phím
hẳn cung bậc sẽ dâng cao cho tiếng hồn tắt lịm
em ở tận phương trời xa thế có nôn nao?

Anh chỉ buồn mà chẳng trách em đâu
đất nước mình từng hai mươi năm chia cắt
không ai có thể quen
nhưng nỗi đau này có thật
giọt nước mắt đoàn viên đâu đủ khắp mọi nhà!

Hai đứa mình hơn một bận chia xa
nay em đi với con - xưa em vào theo mẹ
cái lô gích ngặt nghèo là thể
anh nỡ nào bàn tính chuyện khuyên ngăn?

Như bài thơ anh viết đã mười năm
thôi em cứ đi đi mà cánh chim lữ thứ
góp vào những đám mây lang thang trời lạ
làm một bông hoa nở lạc quê người!


Sài Gòn 1984

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]