Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Hà » Lá đỏ (1988)
Đăng bởi hongha83 vào 13/04/2025 05:11
Một chiều thu nắng mong manh
rặng bàng cao cứ rờn xanh như chờ
trái bàng vàng tựa trong mơ
phố nhà em - bỗng không ngờ - anh qua
biết là em đã đi xa
mà sao cửa chỉ khép hờ thế em?
Vô tình lại thoáng những đêm
xa xôi ngày ấy chờ em - lâu rồi
tán cây giờ với khoảng trời
và khung cửa - hé một lời dở dang...
Có chi đâu? tít ngọn bàng
đọng dăm trái sót ửng vàng sắc thu
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.