Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Hà » Mắt hoa chờ (1990)
Đăng bởi hongha83 vào 27/04/2025 08:17
Cột đá dựng tự bao giờ không ai hay
cạnh đã mòn đi hết
chữ cũng không còn nét
bốn mặt rêu phong đầy
Vua mười tám đời Hùng
dặn gì trên cột đá?
bây giờ không ai rõ
cột đá thề lặng im
Thương đất nước mình đánh giặc triền miên
chưa một phút thanh bình yên tiếng bão
Tôi trở lại đền Hùng trong chiều trứng sáo
mãi bâng khuâng suy ngẫm câu thề
Có phải từ cột đá này
ông Gióng đã bay đi?
mà dấu ngựa long lanh in khắp đồng khắp bãi...
Có phải từ cột đá này
hai bà Trưng nuôi quân đứng dậy?
sáu mươi lăm thành xưa ấy
Lĩnh Nam, Hợp Phố là đâu?
Cũng có phải từ đây
Đinh - Lý - Trần - Lê...
mà hoa lau phơ phất
mà thuyền thuyền tất bật
mà Bạch Đằng nhọn hoắt
mà Chi Lăng mây trôi?
Châu Phong, Châu Phong
cũng từ đây có phải
chúng ta đi
hai cuộc trường chinh
bao nhiêu vất vả?
Cội thông già thân quen từ nhỏ
chiều nay không có gió
thưa thớt quanh thềm dăm quả khô...
Cột đá trầm ngâm
như vẫn từng im thế từ xưa
song ngựa khói đã tung bờm và hàng trăm con voi xanh đang lồng trên đất trẻ...
Lời trên đá cần chi khắc lại
Vì “lời dặn dò giữ nước” đã tạc vào dân gian
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.