Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Hà » Lá đỏ (1988)
Cho Hường và Hảo
Con rời bố ra đi
đã hai mươi năm lẻ
vẫn nhớ về mảnh vườn
thuở con còn thơ bé
Cây mít già đứng đợi
ruột gỗ chắc vàng hươm
nỗi nhớ đầy không gian
thơm thơm mùi ổi chín
Cây na thường đúng hẹn
vẫn mở mắt ra nhìn
cây hồng vẫn thắp đèn
treo mỗi đêm thu tỏ
Cây bàng canh trước ngõ
đỏ mắt vẫn chờ con
lá trút mùa đông hết
mà quả đây vẫn còn
Ôi lon ton, lon ton
bước nào này kín cỏ?
Ôi chon von, chon von
nhánh nào con vít quả?
mỗi bận ra thăm vườn
kỷ niệm tràn nhắc nhớ
Nay nhận được thư con
kể nhiều cây nhiều trái
con bảo như ngoài mình
chỉ khác về tên gọi
Chôm chôm cùng họ vải
mãng cầu gần quả na
thơm là quả dứa đấy
xoài như muỗm ngoài ta
Còn sầu riêng, măng cụt
vú sữa, lê-ki-ma
chỉ trong này mới có
bố chưa biết đâu mà
Cuối thư con lại nhắc
còn một thứ con mong
lâu rồi con chả gặp
mùa này... có nhót không?
Hơn hai mươi năm xa
không giận chừ rộng quá
con đã quên cả mùa
hàng năm cây chín quả
Chưa đọc hết thư con
bố nhìn ra bụi nhót
nay hoa mới đang mùa
nở đầy cành trắng muốt
Lại như bao lần trước
mắt bố bỗng cay sè
con thương con thương ơi
giữa bao nhiêu ngon ngọt
con vẫn chẳng hề quên
thèm một chút vị quen
chua chua ừ quả nhót!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.