Đăng ngày 16/03/2026 09:27, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi
tôn tiền tử vào 19/03/2026 08:33, số lượt xem: 85
Nhân đọc một bài báo có nội dung: sau năm 1975, xã hội không còn bi kịch
1.
những nhà thơ buồn chết đi
nhưng có phải nỗi buồn đã chết?
và bài ca trong những bóng đời riêng
ai sẽ hát?
2.
không ai hát lên nỗi buồn riêng
nhưng bài ca còn nguyên vẹn đó.
trong trái tim xưa còn sinh nở đến ngày mai
người chỉ biết có niềm vui chăng, hỡi người?
Nguyễn Đông Nhật Quảng trường
Họ tìm thấy nhau trong tiếng hô lớn
của thói quen mù loà không cưỡng được.
Và lịch sử những cuộc diễu hành
lấp lánh bóng tối nọ.
Bao nhiêu thế kỷ đã dang cánh
trên âm vang từ các đám đông.
Và cửa kính khép vội vàng trước cơn giông
rách nát nhiều câu hỏi bay lượn.
Mặc dù không có nơi ẩn náu
chúng quần tụ dưới mái hiên tả tơi
bằng sự kết tinh chầm chậm
chờ đợi câu trả lời.
Khi thời gian làm xong công việc
rưới hết máu cùng các bài diễn từ
những hàng cây ngủ quên bên bờ vực
rùng mình trong trầm trầm tiếng lay động.
Nhưng lần này, họ nhận ra khuôn mặt mình
khi soi vào lớp bụi thân quen.
Ánh tối ấy đã vô hình tan biến
trong giọng kể của quảng trường phát sáng.
4.2000
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.