Đêm
Một vũng lầy tĩnh lặng
Anh ném vào
Đêm
Những tiếc nuối
Tha hương
Một vệt dài vương
Trước đôi mắt người thiếu ngủ
Huyễn thực
Vô thường
Tắm nỗi cô đơn
Đọng lắng
Dại ngây
Loang vũng lầy trống trải
Anh bới – vùi
Cất trong đó nỗi niềm riêng
Lần sờ thực tại
Chỉ còn lại anh
Ngồi một mình
Cười một mình
Thinh cõi người
Đêm
Vắng…
13-12-2015
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.