Bao đêm rồi, con thao thức liên miên
Cớ gì đâu, sao con buồn đến thế
Nhìn hạt sương, ngỡ như đêm nhỏ lệ
Con có khóc đâu, sao nước mắt cứ tuôn trào.
Đêm thẫn thờ, ngồi ngắm những vì sao
Ở trên cao, có vì sao sáng nhất
Có phải chăng, mẹ cùng con thao thức
Vì mẹ biết thế gian này, con lặng lẽ cô đơn.
Mùa thu về, se se lạnh từng cơn
Gió heo may, giọt mưa buồn thổn thức
Hàng cây buồn, hàng cây không ngủ được
Gió lay lay, từng chiếc lá rơi vèo.
Mùa thu về, có nỗi nhớ về theo
Bởi làm sao, mà con quên mẹ được
Hình bóng yêu thương, của một thời thơ ấu
Suốt cuộc đời này... con lưu giữ mãi trong tim.
Tháng 07/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.