Có bao giờ, sóng đứng yên đâu
Nên vô tình, cuốn dòng trôi xa mãi
Thời gian trôi, có bao giờ dừng lại
Tuổi xuân thì, thoáng chốc bỗng xa xôi.
Tình yêu nào, chớm đó đã phai phôi
Hạnh phúc nào, trôi qua trong tiếc nuối
Người yêu thương, mong một đời gần gũi
Cũng xa rồi, trong lặng lẽ cô đơn.
Mùa thu buồn, se se lạnh từng cơn
Gió heo may, lá vàng bay thổn thức
Nghe trái tim, nhói đau trong lồng ngực
Từng ảnh hình, đọng lại nỗi nhớ nhung.
Ôi buồn chi, sao thu mãi trập trùng
Cho hạt mưa, lạnh lùng trong bóng tối
Cho từng đêm, lòng thêm nghe khắc khoải
Đến bao giờ, ta mới thấy nguôi ngoai.
Tháng 07/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.