Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/04/2014 16:59, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 15/04/2014 17:42, số lượt xem: 915

tôi nhớ hàng tre đung đẩy sau nhà
nhớ tiếng sẻ gọi bạn tình mỗi sớm
nhớ giọng mẹ hiền khi màn đêm xuống
nhớ người tôi yêu nơi trốn quê nhà.
Những kỷ niệm thời thơ ấu đã qua
tôi nhớ lại mùi hoa xoài ngai ngái
tôi nhớ cả giọng "ai" thường e ngại
mỗi khi chiều dắt nắng đi xa.
"em" đã quên nhưng hẳn tôi còn nhớ
trên con đường rờm rợp hương hoa
màu vàng tươi, mùi hương đồng vất vả
"hai đứa" ven đường buông thả tiếng cười quê.
Nơi phố thị tôi chợt nhớ nhà quê,
nhớ bát canh cà mẹ om ngày gạo hết
nhớ tiếng nước reo hai thùng bên kẽo kẹt
nhớ dọng oán ai của những tháng năm buồn.
mẹ tôi thì chẳng bao giờ quên
mảnh đất khô cằn đã khai hoang như thế
từng giọt nước đổ tràn như thể
những nhọc nhằn dai dẳng, lê thê.
Ôi, sao tôi lại nhớ quê nhà đến thế!
Nhớ đàn em thơ lẽo đẽo theo sau,
Tôi dẫn chúng ra đồng trong vụ lúa
Đứa tìm tôm cua, đứa hì hục đắp bờ.
Từng kỷ niệm chợt ùa về không ngăn được
Như dòng lũ ngày xưa quét sạch thóc trong sân
mẹ dặn tôi dù sợ chớ ngại ngần
từng bó rơm bện thành đê ngăn nước.
tôi hoảng hốt sao tình yêu nhàn nhạt
khi xa quê ấy kỷ niệm phai mờ
tôi lo sợ nếu xa lâu hơn nữa,
hình ảnh quê nhà biến mất trong tôi.
Nhiều đêm dài ngồi thẫn thờ, u uất
Nhớ quê nhà da diết đến quặn đau
Nhớ người mẹ hiền ngày đêm tần tảo
Nhớ bà tôi mỗi sáng lại niệm kinh.
tôi phải học cách sống cho mình,
bằng sử dụng tấm lòng thân ái
nhờ ơn bà, người nhất mực thương tôi
nhờ công mẹ dùng tình yêu bảo bọc .
Ôi, quê hương đâu đẹp bằng đó được!
Tôi nóng lòng muốn về lại thôn quê
Tạm xa đi nỗi lo toan bộn bề
Nơi phố thị ồn ào, chen chúc.
Mỗi khi thấy người nông dân cùng cực,
tôi nhớ từng vụ mùa, vụ lúa năm nao
nghe tiếng chim ca, nghe gió thì thào,
nghe giọng nắng thét gào trong ký ức,
và tầng không vắng hẳn một bóng mây.
Trên con đường, chiếc xe bò ngày ấy
mẹ kéo tôi đi, khôn lớn nên người,
tôi kéo mẹ rã rời hai vai nhỏ
mẹ thường khen tôi:"nhà vất vả cố lên con".
hai bóng ngắn dài lủi thủi con đường mòn
chẳng để tâm mặt trời đang thiêu đốt
cũng không bận lòng vì đường đi gò vấp
chỉ một nguyện chung, xe thóc sẽ về nhà.
mẹ ơi con làm sao quên hả mẹ ?
làm sao quên người con gái thướt tha
người đem hạnh phúc bản thân ra đánh đổi...
hạnh phúc của con...mãi nằm tại quê nhà.
Con thật lòng không hề muốn đi xa
Cũng chẳng có mưu đồ nơi đất khách
Con chỉ có một tấm lòng thanh bạch
Là con... mãi mãi sống nơi quê nhà.
Nơi tiếng gà, tiếng chó
Tiếng lợn inh tai mỗi sớm, mỗi trưa
Tiếng hàng tre buồn thương vì nhớ
Tiếng khát khao trong chính trái tim con.
Con muốn...về quê lắm mẹ ơi!
Chẳng phải đi đâu xa mà vội
chẳng bon chen, không hoài bão cao sang
bên mẹ hiền ngày đêm là đủ
thêm người vợ đảm cạnh bên
vài nhóc quấy rầy, một gia đình có mẹ
là tất cả những gì con ước ao