Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: hoa (341) Thiền (93) thiên nhiên (29) triết lí (3) Xuân (93)
Đăng ngày 09/01/2026 09:09, số lượt xem: 135

Về nội đồng ta giữa ban mai thanh khiết
Ngửa mình trên liếp cỏ say giấc nồng
Một thoáng chữ”đời” xa biền biệt
Để lại trời đầy sương sớm trong

Thiu thiu giữa giấc mơ màng
Nghe đâu trong gió một làn hương thơm

Mi khẽ động thân ngồi chờm dậy
Thấy sương tan lộ rõ muôn hoa
Một vườn xuân chầm chậm nhẹ mở ra
Sao tinh khôi, như tách khỏi ta bà...

Long lanh quá màu Mai vàng óng ánh
Tựa ánh dương rực rỡ toả lên không
Lan khắp vườn ấm áp lắng đọng lòng
Ôi đầm thắm, một sắc vàng dung dị

Sau nắng mai cành Đào hồng mộng mị
Gọi giấc xưa lặng lẽ nồng nàn
Tiếng yêu đương tha thiết chứa chan
Tràn giữa thâm tâm sắc hồng dịu ngọt

Khẽ hé một đoá hoa Ban mơn mởn
Dưới làn xuân tươi trẻ nõn nà
Tựa nàng tiên cổ tích bước ra
Sáng bừng lên sắc trắng trong tuyệt thế

Vườn xuân đây còn trải xa vời vợi
Kể hết làm sao bao nàng hoa đua sắc:
Nàng Bưởi, nàng Mơ, nàng Lê, nàng Mận,...
Mỗi”cô nàng” riêng một nét đoan trang
Làm ngất ngây người ngắm hoa tản mạn...

Thiu thiu giữa giấc xuân vàng
Sương rơi thành giọt trên hàng mi cong

Ta đem kể vườn xuân trong mộng
Người hỏi ta nơi nao có vườn xuân?
Ta rằng:”không tận chân trời hồng,
Khi an nhiên trong lòng người sẵn có”.

Ngã tư 07/01/26
Bài đầu năm 2026 Dương lịch