Thơ thành viên » Ngạo Thuyên » Trang thơ thành viên » Đôi nẻo màu tình (Nẻo màu mơ)
Chọc thẳng vào trăng, hàng rào 3h sáng
Em móc lại tuổi tác trên đỉnh của trời mây
Chiếc xe ai nép vào ngã rẽ đêm nay
Chẳng cần biết, em chạy vào cuồng loạn.
Thế giới cháy bừng, đời em từ lâu đã tàn nát
Ai sợ gì ánh nhìn của vầng trăng
Nỗi buồn vỡ ra, và biển cả vỗ lại rằng:
“Em sẽ chết”, vào hôm nay, hoặc mai này, chẳng biết.
Em sẽ chết, và cả thế gian cũng sẽ đều mất hết
Vậy em tiếc gì trao lại một cái ôm.
Mờ nhợ vầng trăng và dấu chân đựng rớt hồn
Em thiếu gì một cái hôn, hơi thở.
Hàng rào mắc lại mảnh tình em đã lỡ
rách thật nhiều và nỗi nhớ cẳng còn thơm.
Sợ gì đâu, khi dứt ánh hoàng hôn,
Đêm cuồng loạn, và mỗi hồn đều như vậy.
12/9/2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.