Thơ thành viên » Ngạo Thuyên » Trang thơ thành viên » Kinh Tình » Chương III: Dự Ngôn
Nó vốn dĩ vẫn thế.
Những vị thần đã đến bằng rất nhiều hình dáng khác nhau.
Vực tôi sống rồi giết tôi đớn đau.
Chỉ để tôi hiểu rằng “bình yên” không phải thứ cuối cùng sau tất cả.
(Và nói rằng tôi đừng cố mong chờ)
Ở bên rìa tuổi 20 rệu rã
Tôi mang trên mình tất cả và cũng không có gì.
Họ đã sống
và họ đã chết đi.
Bên trong tôi
thành một phần máu thịt.
Tôi đã học,
đã hiểu,
và tôi đã quên hết.
Chỉ để rồi tất tả lại từ đầu.
Có sao đâu.
Những vị thần vẫn đến ở đằng sau mọi cuộc gặp gỡ
Với tình yêu
Với nỗi đau
Cây cỏ
Tôi đã có,
và đã không có gì.
Đằng nào chẳng phải vứt lại hết đi
Đến nỗi buồn cũng sẽ bị bỏ quên sau khi chết.
Nó vốn dĩ vẫn luôn luôn như thế
Hạnh phúc với nỗi đau cũng từa tựa như nhau
Những người đến trước - những kẻ đến sau
Họ đều là một phần của thượng đế.
Vực tôi sống, và giết tôi như thế
Để tôi hiểu rằng chẳng có gì khi đi hết con đường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.