Đến trước cây cầu,
Tự nhiên bước qua.
Đi tới ngã ba,
Tự nhiên là rẽ.
Anh đã gặp em,
Tự nhiên, như thế,,
Và yêu.
Và câu chuyện tự nhiên như hơi thở,
Và dừng lại một cách thật tự nhiên.
Người ta chẳng tin những điều đến tự nhiên
Như lý thuyết không có bữa trưa nào miễn phí,
Hay có lẽ đời tự nhiên là thế
Giữa chúng ta, còn chẳng có gì gọi là kỷ niệm,
Phải không?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.