Chờ đến khi nào em block anh.
Những nỗi nhớ chỉ mong manh như hơi thuốc,
Trên đoạn đường anh vẫn cố tình ngó sang mỗi bước
Và chờ đến khi nào em sẽ block anh.
Anh vẫn thức dậy bằng một sáng trong lành,
Và nhớ rằng em chỉ cười với anh trong giấc mơ đã tắt.
Và biết rằng em vẫn mãi quá xa tầm mắt
Để ngày lại ngày chờ em sẽ block anh.
Dù sự thật em không chọn rời xa anh,
Chỉ vì bước chân chúng ta đã không còn chung nhịp,
Anh vẫn kể cho anh nghe những giấc mơ màu tím
Để chờ đến khi nào em sẽ block anh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.