Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Em ngồi với nỗi bất an
lạnh vừa đủ để cần hơi ấm
gió cố tình rong ruổi khắp thân

Phố nhiều đèn em chỉ hai con mắt
biết anh lẫn vào đâu với những vai diễn cuộc đời
lửa nơi em bỗng chỉ còn léo lắt
mỏi bàn chân theo con dốc đi về

Luôn tự nhủ hãy yêu mật đắng
như môi em mềm đầy xúc cảm với hoa
hoa đã rụng còn mang hương sắc
em ngại gì không sống như hoa.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]