Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Những mảnh thơ rời rạc
lao vào tôi làm nát.
không thể làm gì với hồ sen và nắng
bụi tràn vào lạc nhịp tin yêu
bóng tối níu giữ tôi.

Muốn làm xương rồng câm lặng
cô đơn cùng ngọn đèn dầu, mẹ ngồi đan tay vào tóc, chờ đợi bố về, phố đã quắt lòng đau...

Ngôn từ câm
chỉ cảm xúc lãng đãng khắp phòng
xuyên qua em
ngây ngô dại khờ như khi mười sáu tuổi.

Người đàn bà không còn trung thực với tình yêu
chỉ thơ là khiến mình sống thực
thơ vỡ vụn rồi, thơ vẫn cứ tinh khôi...

Em xót xa
thơ đến là tội nghiệp.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]