Ta đã biết đau
từ khi ta biết nhớ
và ta biết đời chờ
từ khi biết yêu thương
Ta biết cõi vô thường
khi thấy đêm khác ngày
ta biết chẳng ai hay
lúc hoàng hôn tỉnh giấc
Ta chỉ biết sự thật
khi đã nhuốm trắng đen
Ta biết tới sang hèn
lúc lênh đênh chìm nổi
Ta biết đếm nụ cười
khi nếm trải niềm đau
biết phút vui qua mau
cố giữ cho nhìu chút
mai còn ít sức lực
thoả sức đếm đìu hiu.
Đêm Hà Thành, 12/12/2008
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.