Tôi từng là kẻ tệ
Từng bắt cá hai tay
Từng biết sai rồi kệ
Miễn là không ai hay.
Tôi đã làm em khóc
Tổn thương một tâm hồn
Tuy được sờ lên tóc
Nhưng lại chẳng dám hôn.
Tôi rất tệ, rất tệ
Tệ đến trăm lần ấy
Nên giờ tôi mới thấy
Quả báo ở nhãn tiền.
Tôi thức đêm triền miên
Mênh mông miền thao thức
Lồng ngực tôi cứ kêu
Những âm thanh buồn bực.
Tôi đang chịu cực hình
Của vị thần Cupid
Thử thách bản thân mình
Trước ngưỡng cửa đóng kịt.
Tôi mất ít nước mắt
Nhưng xao xuyến cõi lòng
Ôi chao lòng đau thắt
Nhớ về lần đã trao.
Yêu mà để tổn hao
Thì yêu làm gì cứ
Tôi cố chẳng với cao
Nhưng vận may chối từ.
Tôi buồn và suy nghĩ
Về chính bản thân mình
Về những chuyện ấu trĩ
Mà mình đã từng gây.
Nhưng tôi vẫn ở đây
Sẽ kiên cường như thế
Bởi vì tôi không thể
Bỏ cuộc ở bây giờ.
Mong vị thần Cupid
Thứ lỗi tôi đã gây
Cánh cổng đóng khít ấy
Sẽ một ngày lung lay.
Nhưng cũng đừng quá lâu
Tôi sẽ bị nản mất
Tình cảm có nặng sâu
Lặng im chẳng ra đâu.
Duyên là cái trong đầu
Khi cùng hướng nhau đấy
Khi hai ta cùng thấy
Và hai ta cùng xây.
Tôi viết vần thơ đây
Cũng chỉ là giãi bày
Dẫu còn nhiều điều xấu
Nói ra đỡ mệt đầu.
Xin lỗi em, lỗi anh
Là anh vô tâm quá
Là do anh non trẻ
Nên mới để em xa.
Cũng là lỗi hai ta
Khi chẳng nói nhau biết
Để giờ khi ly biệt
Ta chẳng còn như xưa.
Chuyện tình tôi vậy đấy
Đầy rễ má, dây dưa
Cứ quẩn quanh tôi mãi
Như răn dạy tôi chừa.
Tôi cũng đã muốn sửa
Nhưng chẳng thể thành đâu
Hoặc là khi sau nữa
Tôi sẽ bớt u sầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.