Dấu cỏ đi về…
Bóng nghiêng chiều Xuân vắng
Con nắng vội vàng
Trốn vội cuối chân mây…
Ta ngồi đây với cơn say chưa tỉnh
Vẽ trăm năm một bóng ngất ngây!
Cuồng muôn kiếp đoạ đày trăng in nước
Gọi yêu thương khàn giọng chẳng ai hay…
Cuộc say sưa chôn đời vào ngọn lửa
Đốt cho tan nhưng còn đó hình nàng
Vọng tiếng vang
Nỗi buồn kia gõ cửa
Mùa xưa đâu? Còn đọng chút nắng vàng!
Lạc chân bước…
Về đâu đây bóng nhỏ!?
Xa tít ai hay ánh sáng đã khởi tàn…
Vĩnh Long – 1.1.2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.