Kia sóng phủ con đò xa khuất
Vách thời gian ngăn cách mấy sông sâu!
Lữ khách ngẩng đầu
Nhìn vầng trăng bạc
Ngỡ thuyền quyên mang bóng hạc tìm về…
Giấc ngủ nào quên câu hẹn thệ
Khuất nẻo đời…
Duyên nợ ngoảnh làm ngơ!
Đôi câu thơ…
Thả dòng trôi lặng lẽ
Nối nhịp qua sông hay đợi chuyến đò chiều…
Gió hắc hiu…
Chữ Tình như mây nổi
Nâng chén cay, cười khàn giọng: Tối rồi!…
VL – 11.2.2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.