Âm thanh phồn hoa bước vào cõi Niết Bàn
Ngón tay trần gạt bỏ chuyện thế nhân
Giấc mơ lạnh qua vòng đời thay đổi
Nợ tình duyên vương vấn cõi hồng trần.
Nếu em lặng yên nhận cái chết cận kề
Dù kiếp quỷ hay luân hồi chuyển thế
Tháp Phật nát xua linh hồn ô uế
Nỗi đau này theo ánh nến tan hoang
Đừng! Em ơi, đừng than oán Thiên Hoàng!
Tay nắm chặt đợi thời gian mải miết
Ta lại được trong vòng tay thân thiết
Đợi rượu thơm, đợi em tấu khúc đàn.
Mưa nhẹ rơi, cố hương khuất sau cỏ cây
Anh nghe rõ, em cô đơn nhiều lắm!
Cổng thành nhạt màu, chiều gặp nhau tay nắm
Phiến đá buồn ngân vọng phúc chờ mong.
Mưa nhẹ rơi, bóng em khuất sau cỏ cây
Anh nghe em vẫn chờ nơi chốn cũ
Tiếng sao diều đọng trên từng giấc ngủ
Thành hạt duyên se kết được tình ta
Nghe xuân xanh đón nụ cười em qua
Tim xao xuyến chỉ ôm em không nói.
Pháo hoa chóng tàn, đời người như gió thổi
Bỏ đi em! Câu hỏi: "Anh có thật lòng?"
Ngàn năm sau tiếp nối mối thâm tình
Liệu kiếp sau còn có ai chờ đợi?
Em thì thầm vào tai anh, em nói:
"Nguyện bên anh cùng đi khắp thế gian!"
Mưa nhẹ rơi, bóng anh khuất sau cỏ cây
Anh mãi yêu em, như ngây như dại
Em cười nói tình ta là mãi mãi
Dẫu chia lìa, xin giữ trọn niềm tin.
viết ngày 27/4/2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.