Tôi sợ đời tôi như gió bay
Về chốn xa xôi chẳng ai hay
Khi miệng thế gia còn chưa khép
Làm khổ lòng tôi những tháng ngày.
Tôi sợ đời tôi tựa lá bàng
Thu về đã tính chuyện hợp tan
Gió mãi vô tình mang về đất
Một mảnh hồn tôi đã úa vàng.
Tôi sợ tiếng đêm, mảnh nhạc tràn
Đầy hoài ly rượu chốn nhân gian
Này anh! Uống cạn rồi tình lỡ
Làm khổ nhau chi kiếp phũ phàng.
Tôi sợ đời tôi hét vang trời
Trôi theo gió nhạt mãi xa xôi
Ước mơ đi mãi, hoài, không tới
Khéo trách đời này bạc như vôi.
Tôi sợ đời tôi rối như dây
Buộc hồn đau khổ giữa trùng mây
Khóc chi cho cạn lòng héo úa
Giọt nước mắt tuôn đẫm tháng ngày.
Tôi sợ ngày mai tỉnh giấc này
Giật mình cha mẹ chẳng còn đây
Níu kéo làm chi danh lợi thế?
Khi đạo hiếu sinh chẳng vẹn đầy?
Tôi sợ thế gian rẫy giấy tiền
Khiến thầy bỏ đạo, bỏ nhân duyên
Bỏ luôn mơ ước miền cực lạc
Chạy mãi theo chân tiếng hão huyền
Sợ lắm! Nhân gian chẳng có thuyền
Đưa tôi về bến những bình yên
Tôi sợ miệng đời bao cay độc
Vùi mãi máu tươi chốn Cửu Tuyền...
25/10/2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.