Chữ “yêu” này có ngọt ngào, đằm thắm
Có cả sự lãng mạn tuổi xuân xanh
Một chữ yêu nhẹ nhàng mây hồng đắm
Như ước mơ treo mãi ở trên cành.
Như buổi sớm giữa biển khơi sóng mặn
Nước dồn dập gửi trọn những lời yêu
Trái tim ta sao thổn thức thật nhiều
Sao mong lớn để vươn đầu ngọn gió.
Nhưng yêu vội nên ta chưa biết rõ
Yêu như nào, hay yêu phải ra sao
Gió góp gió rồi kết lại thành bão
Sao chữ yêu ta lại thấy xiêu vẹo.
Như cây kẹo ngọt ngào những ngày nhỏ
Ta ăn nhiều rồi cũng thành chán chê
Nhưng tình yêu đâu phải chỉ như thế
Ngàn cơn mê cũng cay đắng muôn phần.
Nay ta nói một từ thì dễ lắm
Nhưng nói nhiều rồi làm được bao nhiêu?
Ta đòi hỏi người ta yêu nhiều lắm
Nhưng hỏi xem ta trả người điều gì?
Người âm thầm trao ta bao êm ấm
Chẳng cần nhớ, cũng chẳng cần phải thương
Ta cứ nhận rồi cho rằng tất yếu
Vài câu yêu thế là đủ cho bao điều =))
“Cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng”
Ta thành con rối cho thói đời giật dây
Đè nát cơn mơ, đập tan ước vọng
Rao chữ yêu rẻ mạt như tro tàn.
Ôi tình yêu ta “mãnh liệt” thật đấy
Ôi cách yêu ta “mới lạ” thật đấy
Là yêu hay một phút hào hứng
Để khoe cho thiên hạ trầm trồ?
Người chẳng trách ta bạc bẽo vô tình
Chỉ sợ ta non dại không nên thân
Cúi đầu trước những tung hô có cánh
Trao lòng tin cho những kẻ ghét mình.
Việt Nam, ngày 2 tháng 9 năm 2026.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.