Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lam » Than ấm bừng lên (2025)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 21:05
Chiều nay ngọn khói ngủ quên
Không rong chơi ở con kênh trước nhà
Không làm đỏ bếp than hoa
Nồi cơm không chín, ấm trà không sôi
Khói ngủ quên dưới bếp rồi
Ở trong mớ củi đơn côi ngoài hè
Ở trong cái võng, vạc tre
Ở trong mái vách đã nhoè vết than
Ở trong trái mướp ngoài giàn
Ở trong nón lá ngoài gian buồng nhà
Ở trong cái áo bà ba
Không còn người mặc đã nhoà vết khâu
Con ngồi nhóm bếp thật lâu
Mà sao than lửa buồn rầu, tối thui
Hình như ngọn khói không vui
Khói thương hơi ấm bà vùi củi, rơm
Khói thương bà, khói muốn ôm
Khói mong da diết bữa cơm có bà
Khói buồn khóc ở thềm ba
Mà bà chẳng thể về nhà để thăm
Bà đang ở tít xa xăm
Một nơi khói chẳng thể cầm bàn tay
Bà ơi, con ở nơi này
Vẫn luôn nhớ mãi lời rầy đã xa:
“Một hôm nếu chẳng còn bà
Con đừng khóc nhé, nơi xa bà buồn…”
Bà ơi, con chẳng hứa suông
Chỉ là ngọn khói nó buồn, nó đau
Nó không nhóm bếp cho mau
Nó ngồi thút thít ở sau hiên nhà
Nó làm con cũng nhớ bà của con…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.