Đời người nhiều lắm trăm năm
Thoáng qua như tiếng pháo hoa trên trời
Tuy ít nhưng có một thời
Tưng bừng nở rộ, tàn lụi mờ phai
Thấp thoáng lòng nhớ về ai
Mà sao vẫn muốn đem lòng nhớ thương
Chẳng như cảnh đẹp yên bình
Cứ vậy đợi dòng người qua chiêm ngưỡng
Thực tại vương vấn gieo sầu
Trăm năm mà ngỡ mới vừa hôm qua
Phải chi ta biết yêu đời
Biết trân biết trọng biết nhiều mộng mơ
Mơ về cuộc sống bình yên
Biết thân biết phận, thảnh thơi an nhàn.
Vào một ngày tết giản dị có nhiều suy tư
Thử hỏi được mấy cái tết, mà điều gì ý nghĩa khiến cho tết trở nên hạnh phúc! (Khoảng khắc còn lại)
= trân trọng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.