Biển rộng lớn, còn ta lại nhỏ bé
Biết là vậy, như sao cũng chẳng đành!
Dù thế nào, ta cũng chẳng nắm chắc
Nếu có sai, đành phó thác số phận.
Phận là gì? Điều đó ta cũng biết
Phần nào đó, chắc chắn do chính mình
Nếu dễ dàng, đâu còn là thử thách
Nên tiếp bước, có khó ắt sẽ khôn.
Cá không ăn muối, sao cá ươn?
Người không học hỏi, hỏi sao biết!
Thu mình trong Đầm nhỏ, chờ cằn cạn
Trống ngóng qua ngày, mãi đến đâu.
Vươn ra biển lớn, đón sóng dữ
Nắm chặt bánh lái, cùng khát khao
Qua bao trận chiến, vững như thép
Bằng trái tim sắt đá, bước chẳng rời.
Tuyên Quang, một ngày thao thức tìm cách gỡ gạc để đến với ước mơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.