Tôi vốn dĩ là một kẻ rong chơi
Thấy cuộc vui nên tiện hát thêm lời
Tình yêu tôi, chẳng có ai chờ đợi
Buồn cười khi chỉ trọn vẹn nữa vời.
Một con thuyền chọn độc bước ra khơi
Chẳng bận tâm, gió giông dâng ngập trời
Cớ vì sao, ngại lòng ngưng hứng khởi?
Tựa bọt biển lạc giữa chiều chơi vơi
Tôi chọn say, khi làm kẻ lỗi thời
Trong thế gian, tình tôi ngưng ngời ngợi
Người tôi thương đã sớm vươn tầm với
Mãi trong tôi, lặng một đoạn đường đời.
Tôi bỗng dưng, ngừng hào hứng rong chơi!
Đau niềm đau mà không ai dòm tới
Vui một nơi, không một ai vun xới
Thương một người trọn kiếp chẳng chuyển dời.
Đừng cười tôi như một kẻ rỗi hơi
Một khi thương tôi chẳng nhiều nghĩ ngợi
Tình yêu tôi chẳng trọng gì danh lợi
Tình yêu tôi không một phút nghỉ ngơi.
Đừng nhìn tôi như kẻ bị bỏ rơi
Hát khúc ca, điều nao chẳng xa rời?
Tôi cũng vui khi người ta hồ hỡi
Và cũng buồn cho duyên kiếp buông lơi.
Đâu ai muốn mãi là kẻ ham chơi
Tôi yêu em, yêu em nhiều em ơi!
Trớ trêu thay tình yêu này diệu vợi
Ngàn ái ân từ một phía vẽ vời...
2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.