Ngày còn bé, chị rất hồn nhiên
Miệng chím, môi tươi chẳng muộn phiền
Áo vá vai, chân trần gót mỡ
Tôi đà cũng vậy tới thanh niên.
Lúc lớn hơn, mười bốn tuổi vay
Nhìn Tôi, chị vẫn nói “ê mày”!
Đường lên lớp chị hay cười lắm
Mấy rặng lau chừng cũng đắm say.
Mười năm tuổi, chị vẫn ngây thơ
Những buổi chăn trâu tối mịt mờ
Cõng chị về qua sông trước xóm
Dòng soi óng ả vệt trăng lơ.
Chốc đã qua xuân tuổi mới vào
Nhà Tôi với chị cách cây đào
Hoa theo gió rụng đêm mười sáu
Thấy chị nhìn Tôi mắt thẹn sao?
Năm mười bảy tuổi chị như hoa
Nhập ngũ Tôi đi chẳng có quà
Nước mắt con đò rơi lã chã
Hôn đầu chị bảo “nhớ em nha”!
Chiến tuyến bom rơi, đạn véo vèo
Không làm nhụt trí một trai nghèo
Tình thư viết vội xuân mười tám
Chửa kịp đưa về chốn nước neo.
Ba năm chiến trận Tôi về phép
Hạ xốn xang chi muà thật đẹp
Bến cũ sông xưa vẫn vậy mà
Nhìn Tôi chị bỗng tìm nơi nép.
Hỏi mẹ cha, Tôi mới được rành
Bây giờ chị đã lấy người anh
Trời ơi! tiếng sét trong tim nổ
Tựa tiếng bom trên đám cỏ xanh.
Và Tôi lại cất bước lên đường
Gửi lại con đò những vết thương
Gió rũ hàng lau tê tái rụng
Đâu mùi tóc cũ thoảng đưa hương...
Mặt trận miền nam đã thắng rồi
Hơn mười tuổi lính khoác lên Tôi
Huy chương một sấp nay rời ngũ
Trở lại miền quê với những hồi...
Chiều đưa lá rụng mấy mùa hồng
Tựa bến cô đơn, chị đợi chồng
Lau xơ xác, lặng soi dòng nước
Tôi còn nhớ, chị nhớ hay không?
Hà Nội ngày: 05/01/2018
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.