Nắng đi đến tận cùng,
Nơi thiên hà xao xác,
Đã bao giờ, ơi đã bao giờ
Gió cùng nắng chơi vơi vành biển.
Vằn vặc sóng xô,
Nắng trôi đi, gió thổi tận cùng.
Nước gợn gió, nắng xuyên tầng thượng.
Xanh thẳm, trơ trụi.
Anh và em, được bao giờ biển gọi,
E thẹn, nhớ nhung.
Lòng bàn tay se khít hư không,
Ngồi một chút, ta nên gần lại,
Gió hiu hiu đưa tấm chân tình.
Vài lời bộc bạch là chưa đủ!
Em và anh, anh và em
Nắng chưa tắt thì tình chưa cạn,
Chưa ngưng vẽ vời, chưa nguôi mơ ước.
Ai yêu lắm chỉ là biển nước,
Còn tôi, muôn bể đổ vào.
Dù nhân gian lắm tiếng rêu rao,
Tôi chỉ muốn lòng sao ấm áp,
dù le lói nhưng tim vẫn nóng,
vẫn cuộn trào vẫn muôn thuở xanh tươi.
Nắng tắt, mưa rơi gió chưa dừng,
Mưa ngừng gió tắt, rơi hạt nắng,
Ai có hỏi làm sao nắng tắt?
Hỏi ông trời có tắt nắng được không.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.