Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:08, số lượt xem: 33

Những ngày tháng Năm đầy thương nhớ,
Con đến nơi đây để gặp Người.
Ôi, sao trong lòng đầy xúc cảm!
Bước từng bước một, dạ bâng khuâng.

Từ miền non xa con đến đây,
Nơi quảng trường Ba Đình lịch sử,
Nơi vị cha già của dân tộc
Đọc Tuyên ngôn khai sinh ra nước nhà.

Hoà cùng dòng người từ muôn ngả,
Một lòng kính mến tựa trời cao,
Một tình yêu thương đầy tha thiết,
Bao nỗi ưu phiền hoá gió bay.

Bước lên thềm đá, chân chậm lại,
Lòng bồi hồi theo mỗi bước đi.
Nhìn thấy Bác, tim con thắt lại,
Mới đó mà đã năm bảy mùa sen...

Muốn gọi Bác rằng: "Bác ơi Bác!
Dậy với chúng con ngắm nước non.
Một đất nước hoà bình và độc lập,
Bắc, Trung, Nam sum họp một nhà.

Nhân dân ta đã ấm no, hạnh phúc,
Cuộc sống yên vui khắp mọi miền.
Bao nhiêu điều Bác hằng mong ước
Đang nở rộ trên mảnh đất thiêng"

Con đến đây thăm Phủ Chủ tịch,
Bóng cây xanh che mát lối đi về.
Gió nhẹ bay khẽ rung cành lá,
Ngỡ dáng Người đang bước qua đây.

Ngôi nhà sàn hai gian mộc mạc,
Mặt ao trong in bóng trời xanh.
Đàn cá bơi tung tăng dưới nước,
Như mong, như đợi Bác từng ngày...

Con rời Lăng để lại bao lưu luyến,
Biết bao giờ mới được lại nơi đây?
Bác hãy nằm yên giấc nhé, Bác ơi!
Muôn triệu con dân mãi nhớ Người.