Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày Hôm qua 10:20, số lượt xem: 53

Đường đông xe chạy ngược xuôi,
Cố nhân có nhớ một thời vườn xưa?
Mái đình, giếng nước, cây đa,
Đâu còn in bóng người đưa lối về.

Ngày xưa tối lửa ấm lòng,
Bát canh rau muống, nụ hồng trao tay.
Bây giờ ngõ xóm lặng thinh,
Tình làng nghĩa xóm hao gầy gió sương.

Nghề đan, nghề gốm thanh tao,
Chìm trong quên lãng, tan vào hư vô.
Trầm ngâm xóm nhỏ hoang sơ,
Khung cửi se sợi biết trôi phương nào?

Bàn tay dệt vải phai màu,
Tinh hoa xưa cũ chìm sâu bóng chiều.
Câu hò, điệu ví hắt hiu,
Dân ca làn điệu nhạt điều sắc hương.

Tiếng lòng gửi gió ngàn phương,
Lời ru của mẹ vấn vương nghẹn ngào.
À ơi, tiếng hát ca dao,
Giờ đây thưa thớt, tan vào khói sương.

Đâu rồi rồng rắn lên mây?
Dung dăng dung dẻ những ngày chớm đông.
Chơi chuyền tay đón quả bòng,
Ô ăn quan đợi, nát lòng sỏi rêu.

Cướp cờ chạy hội ban chiều,
Cỏ gà níu sợi, dập dìu tiếng reo.
Tuổi thơ kỷ niệm mang theo,
Giờ trong ký ức bọt bèo trôi xa.

Sân đình vắng bóng trẻ thơ,
Tiếng cười khúc khích bơ vơ chốn nào?
Đèn màu công nghệ loá đầu,
Trò chơi xưa cũ chìm sâu mất rồi...

Đâu rồi tiếng cối mơ hồ?
Đêm trường, bếp lửa, khói mờ vách sương.
Mải mê phố thị đèn màu,
Ngược xuôi cơm áo, nhạt màu quê hương.

Đau lòng nghe những lời ru,
Tiếng Mường, tiếng bản ngủ quên mất rồi!
Bến đò đứng đợi mỏi mòn,
Chờ người viễn xứ héo mòn tháng năm.

Phố phường hoa lệ ngàn năm,
Làm sao mua nổi ánh trăng quê nhà?
Bà ngồi tựa cửa trông xa,
Cháu con biền biệt giữa đà người qua.

Khói lam chiều lạnh mái nhà,
Tiếng quê rụng xuống, xót xa cội nguồn.
Phồn hoa cát bụi kinh kỳ,
Gom sao được chút nhu mì ca dao?

Trăm năm một giấc chiêm bao,
Tìm về nốt lặng ngọt ngào ngày qua.
Ai ơi, dù có ngược xuôi,
Cũng đừng quên mất hồn quê nước mình!