Anh có biết, em nhớ nhiều hơn thế
Đâu chỉ là nỗi nhớ gửi vần thơ ?
Nhớ anh bởi từng ngả đường, ngã rẽ
Cứ như anh hiển diện đến không ngờ...
Trước cuộc sống bộn bề trăm ngàn lối
Em luôn dành riêng góc chỉ hai ta...
Anh đừng trách làm tim em đau nhói
Những vui suông, sao sánh dải Ngân Hà?...
Anh đừng thế, em sẽ buồn thêm đấy!
Tâm hồn này, môi mắt ấy riêng trao...
Phù vân mấy, chẳng thể nào tan chảy
Trái tim em đã dành trọn một người...
Nhưng nguyện ước vẫn ngàn đời ước nguyện
Vẫn con thuyền đơn chiếc giữa hoàng hôn...
Ta hãy thế, dẫu vạn lần lưu luyến
Còn hơn đau...khi gãy gánh nửa chừng...
HN - 27.4.2013
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.