Ông trời đỏng đảnh phun mưa
Để cho người ấy cứ đùa tình tôi...
Câu thơ đắng đót nửa vời
Khơi trong gạn đục, xót lời thế nhân.
Người xa, chỉ ảo ảnh gần
Một trong cõi thực, chín phần cõi mơ...
Thôi đừng bắt tội người thơ
Chìm trong biển nhớ những ngơ ngẩn lòng.
Lời hoa ý ngọc còn không?
Câu thơ thả nổi nênh trong mắt buồn.
Thôi đừng thiêu đốt nửa hồn
Nửa kia đã nhuộm hoàng hôn tím chiều.
Đã yêu, nói một lời yêu
Đừng như ong bướm ghẹo trêu... tội tình!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.