Nắng chiều đan rối tóc nâu
Để ai chết lặng bởi câu thơ tình
Lời như viết chỉ riêng mình
Chao ôi ! Nỗi nhớ lặng thinh cả chiều
Câu thơ chẳng thả tiếng yêu
Mà sao rộn rã phiêu diêu tím lòng
Ngẩn ngơ ra ngóng vào trông
Con tim cứ nhớ cứ mong đợi người
Phải chăng duyên nợ ở đời
Tóc nâu gỡ rối... vấn rồi lại buông!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.