Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
1 người thích
Đăng ngày 25/09/2014 13:36, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Lê Vân (Hà Nội) vào 27/09/2014 23:00, số lượt xem: 621

Không phải dễ nồng nàn yêu ai đó
Khi tim hồng đã phủ kín rêu phong...
Thế mà bỗng trong một chiều nổi gió
Trái tim yên... hoá đỏ, nhuộm nỗi lòng...

Anh đã đến... mơ hồ, nhưng hiện thực
Bởi ta nào đã hiểu hết về nhau?
Sao tình đã như ngàn muôn kiếp trước?
Dẫu mưa ngâu, Ô Thước vạn nhịp cầu...

Bao mơ ước, bao nhọc nhằn, chia sẻ
Bao nỗi buồn, hạnh phúc đã trao nhau...
Yêu như thể mai sẽ tình xa cách
Sẽ Ngưu Lang, Chức Nữ... sẽ đôi đầu...

Thế mới biết, tình yêu sao kỳ diệu!
Như suối ngàn thanh khiết giữa rừng hoa...
Xua tan biến nhọc nhằn trong dĩ vãng
Gợi nhớ nhung, thắm đượm, khó tan nhoà...

Không phải dễ nồng nàn yêu ai đó
Nhưng khi tình như đã cuốn trong nhau...
Ta kiêu hãnh với những gì đã có
Giữ yêu thương cho tim mãi thắm màu...