Ta đã gặp bao giờ đâu anh nhỉ
Câu thơ này, đôi mắt ấy sao quen?
Như đã hiểu tâm tình muôn kiếp trước
Mỗi lời thơ, mỗi giọt ướt môi mềm...
Khi ánh mắt đã chạm hồn thi tứ
Vạn tiếng lòng gieo nỗi nhớ không tên...
Ta vẫn biết giữa muôn ngàn hương sắc
Bướm ong kia chỉ chuốc lấy ưu phiền...
Thơ là thế...Cứ như mây lãng đãng
Như trăng rằm vành vạnh giữa ngàn sao...
Ta ngước mắt, trăng tròn theo ta mãi
Dừng lại thôi... để giữ một lời chào.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.