Ta lãng đãng giữa chiều thu Hà Nội
Phố đông người sao thiếu bóng hình ai?
Ta bỗng nhớ nồng nàn hương hoa sữa
Gợi niềm yêu thao thức suốt đêm dài...
Ta lãng đãng giữa chiều đông Hà Nội
Giữa mưa phùn gió bấc, giữa đơn côi...
Người gần quá... mà sao xa xôi quá!
Ngỡ mênh mông, cách biệt những khoảng trời...
Ta đã chờ và năm tháng đã trôi
Đã mang theo những xuân nồng phơi phới...
Chở hạ vàng trốn cơn mưa vồi vội
Nhận ra mình lạc lõng giữa dòng đời...
Ôi bốn mùa quay quắt vẫn cứ trôi
Mỗi sớm mai hỏi gương kia tìm bóng...
Ta lãng đãng ru mình trong cõi mộng
Dấu yêu xưa... còn-mất giữa thăng trầm?...
HN - 11.5.2013
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.